Paulo Thành Nguyễn

Những điều tôi nghĩ…


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúng ta chọn màu gì?

page

Còn nhớ cuộc biểu tình chống Tàu 2011 của người Việt ở Hải Ngoại đã khơi lại mâu thuẫn về màu cờ Tổ Quốc. Điều này đã chia rẽ nhóm biểu tình thành hai phe: Một bên cầm cờ vàng ba sọc đỏ (cờ chế độ cũ) và một bên cầm cờ đỏ sao vàng(cờ chế độ mới). Bên nào cũng gắn cho nó một ý nghĩa riêng để tự hào lá cờ mình đang cầm là đại diện cho Việt Nam. Sự việc không chỉ dừng lại ở biểu tượng lá cờ, nó đi xa hơn nữa là màu sắc.

Tiếp tục đọc


6 phản hồi

Thư hồi âm của người anh em bị bắt

cuong le

Anh Thành,

Viết cho anh vào lúc này đây khi thân thể rã rời, mệt mỏi, đau nhức… sau một đêm thao thức không ngủ chờ đợi cuộc tuần hành/biểu tình “Phản đối Trung Quốc xâm lược” và một ngày vật vã với những bắt bớ, đánh đập, khai báo từ chính những người đồng bào mình mà chúng ta gọi là công quyền.

Tiếp tục đọc


21 phản hồi

Viết cho người anh em bị bắt

Không biết giờ này anh được thả chưa? Từ lúc nghe tin anh bị bắt, bị đánh đập và lời thầm trách đã bị bỏ mặc, gợi lên trong tôi một cảm xúc khó tả. Có lẽ tôi đã từng sống trong cảm giác này cách đây một năm nên hiểu được phần nào cảm giác hụt hửng, cảm giác cô đơn dưới vòng tay của những kẻ sai nha vô tri.

Và hơn hết, tôi hiểu được nỗi đau mà anh đang phải chịu. Đó không phải là những cú đấm, cú đá vào thân xác. Mà đó là nổi đau bị đàn áp bởi chính đồng bào mình, nỗi đau bị chế giễu , xúc phạm bởi chính ngôn ngữ của mình. Nỗi đau của niềm tin bị phản bội.

Tiếp tục đọc


20 phản hồi

“ Chúng tôi biết là sai quy trình, tôi biết gia đình rất lo lắng nhưng nó có vấn đề riêng”

Chiều nay bà Nguyễn Thị Nhung, mẹ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên đã đến công an phường Tây Thạnh để làm rõ về tình trạng của em. Ông Nguyễn Văn Tiến, phó công an phường đón tiếp:

“ Thế bây giờ như thế này, tôi là phó trưởng công an phường, chút xíu nữa đây sẽ có anh trưởng công an phường trực tiếp nói chuyện với gia đình. Còn riêng bản thân tôi là người phụ trách trực tiếp vấn đề này thì tôi sẽ nói một cách là, hết sức là nôm na thôi, còn chi tiết thì tí nữa trưởng phường sẽ gặp. Tức là cháu Phương Uyên đã 20 tuổi rồi…, đây có anh trưởng phường…” ông Tiến đứng dậy kéo ghế.

“Có chuyện gì không?” Ông trưởng phường bước vào mang bảng tên Đặng Văn Hùng.

Sau một hồi yêu cầu xuất chứng minh nhân dân để ghi chép, ông Hùng hỏi:

“Rồi, chị đến đây có đề nghị gì?”

“Dạ, cháu đến đây là để yêu cầu xác minh bé Uyên đang ở đâu và yêu cầu được gặp mặt cháu.” Bà Nhung đáp.

“ Rồi, chị đợi tôi tí xíu nghe.”

Trong khi chờ ông Hùng trả lời thì ông Tiến tỏ vẻ thông cảm: ”Chúng tôi biết là sai quy trình, tôi biết gia đình rất lo lắng nhưng nó có vấn đề riêng chứ không phải chúng tôi không hiểu điều đó đâu. Tâm lý của mình có con có cái cũng vậy, con tôi cũng lớn lắm rồi, tôi nay năm mấy rồi, tâm lý cũng rất là lo thế nhưng mà nó…nó có vấn đề, cái thứ nhất. Cái thứ hai nữa là, là là gia đình phải hết sức bình tĩnh, trong giai đoạn này sẽ có rất nhiều thành phần tác động đến gia đình thì chúng ta phải hết sức bình tĩnh. Đừng có nghe cái tác động rồi lại có những cái, cái, cái không tốt! Thứ nhất không tốt cho mình cái thứ hai không tốt cho bản thân con Uyên, đó. Phải bình tĩnh để làm sao xử lý sự việc cho nó, nó thông minh nhất, cho nó đạt hiệu quả nhất, đó! Còn sự việc nó như thế nào thì lát nữa trao đổi, nói chung là nó không có gì trầm trọng lắm đâu, nó còn nhỏ mà, đứa con gái mới lớn nó có biết gì đâu. Nó không hề biết sự việc nhưng chắc là nghe tác động…gì đó! Cho nên là có những biểu hiện làà…phạm tội.”

Ông Hùng bước vào: “ Rồi, bây giờ thế này nhe chị, để tôi trả lời cho chị luôn. Hiện nay cái chỗ bé Nguyễn Phương Uyên, sinh năm 1992. Hiện nay bé đương có được á là tạm giữ tại cơ quan…chị ghi đi!”

“Anh cho tôi xin cái giấy xác nhận.” Bà Nhung yêu cầu.

“Không, tôi chỉ báo miệng cho chị vậy thôi vì đây là công việc cơ quan tôi không làm theo yêu cầu của chị được. Như vậy là cơ quan công an…a…cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Long An, hiện nay đang tạm giữ điều tra làm rõ, còn tội danh như thế nào thì ở đây tôi không thụ lý tôi không có trả lời được, ha”

Bà Nguyễn Thị Nhung rời khỏi đồn với một nghi vấn lớn là “tại sao họ lại chuyển Phương Uyên về Long An? Nếu chuyển thì phải chuyển về Bình Thuận quê nó chớ, hay là họ cố tình hành cho mình mệt?”

Paulo Thành Nguyễn

22.10.2012


16 phản hồi

“Đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình”

Mẹ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, bà Nguyễn Thị Nhung lên Sài Gòn trong tâm trạng hoang mang đi tìm tung tích của con gái. Trong lúc trao đổi với chúng tôi bà không cầm được nước mắt khi nhắc đến con mình: “Ở nhà nó hay dặn tui là không được mua hàng Trung Quốc, sợ tui quên nó còn ghi vào sổ các mã vạch để nhận biết hàng hóa Trung Quốc. Mấy hôm nay cứ cầm cuốn sổ lên là thấy nhớ nó quá. Bà ngoại nó đang nằm cấp cứu vì hở van tim, sợ bà lo tui chỉ nói là nó bận thi nên chưa về được. Giờ không biết phải tìm nó ở đâu.”
Tiếp tục đọc


15 phản hồi

“Tẩy chay hàng hóa kém chất lượng Trung Quốc”- bằng cách nào?

Cách đây 3 tháng tôi đã tuyên bố sẽ phản đối Trung Quốc (TQ) bằng cách riêng của mình, đó là thực hiện kế hoạch thay thế các sản phẩm Trung Quốc hiện đang kinh doanh sang một nguồn hàng khác. Phương án này được nhiều bạn bè ủng hộ, nhưng cũng không ít người khuyên tôi không nên cực đoan vì kinh doanh là vấn về dân sự.

Sản phẩm TQ hiện chiếm lĩnh thị trường với hơn 90% các mặt hàng từ tiêu dùng đến công nghiệp, thậm chí là cái quần lót cũng “made in China”. Có thể không quá lời khi nói rằng hầu hết chúng ta đang là nô lệ! Chúng ta đang bị xiềng xích bằng những nhu cầu tiêu dùng, nhu cầu sinh sống và nhu cầu phát triển kinh tế…

Tiếp tục đọc